Ai có đủ khả năng cứu chứng khoán?
Biện pháp chặn đà suy thoái của thị trường như thu hẹp biên độ giao dịch có phải là con dao hai lưỡi đẩy chứng khoán vào tình thế khó khăn hơn? Sau nỗ lực không thành của SCIC, ai là người có đủ khả năng cứu chứng khoán lúc này? Đâu mới là hướng đi đúng giúp thị trường phục hồi…?
Những câu hỏi này đã được Hiệp hội Kinh doanh Chứng khoán (VASB) tìm lời giải từ hội viên là các công ty chứng khoán (CTCK), công ty quản lý quỹ trong cuộc họp “nóng” theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng chiều qua 29/5 tại Hà Nội.
Đây không phải là lần đầu tiên những câu hỏi này được nêu ra trước toàn thể các thành viên của thị trường. Nhưng lời giải cho bài toán suy thoái và khủng hoảng của thị trường chứng khoán hiện nay dường như vẫn còn là một “ẩn số đầy bí mật”.
Cũng xin nói thêm rằng, đây cũng không phải là lần đầu tiên nỗ lực giải cứu thị trường được ghi nhận từ phía Hiệp hội đầu tư, kinh doanh chứng khoán. Trước VASB, Hiệp hội các Nhà đầu tư tài chính VAFI cũng đã liên tục có những văn bản kiến nghị các biện pháp hỗ trợ thị trường lên Văn phòng Chính phủ, Uỷ ban Chứng khoán Nhà nước và Ngân hàng Nhà nước. Nhưng như than phiền của ông Tổng thư ký VAFI, Nguyễn Hoàng Hải - kiến nghị của VAFI dù đã trình lên hàng tháng vẫn chưa nhận được “hồi âm” bằng văn bản chính thức từ cơ quan chức năng. Mặc dù, kiến nghị này qua “phản hồi miệng” của lãnh đạo UBCKNN được xem là khá tích cực.
Bản thân các Hiệp hội - như thừa nhận của ông Tổng Thư ký VASB, Nguyễn Thanh Kỳ - cũng chỉ là có thể đứng giúp các hội viên tập hợp ý kiến nguyện vọng đệ trình lên cơ quan có thẩm quyền. Còn quyết định biện pháp tác động vào thị trường ra sao, hỗ trợ như thế nào là hoàn toàn ở cơ quan quản lý.
Trực tiếp đứng ra điều hành, quản lý thị trường hiện nay là UBCKNN. Tuy nhiên, Phó Chủ tịch Uỷ ban bà Vũ Thị Kim Liên lại thừa nhận việc Uỷ ban không có “thực quyền” trong hoạt động quản lý thị trường. Lâu nay những lần chứng khoán rơi vào đợt sụt giảm, nhà đầu tư (NĐT) thường “khép tội” cho Uỷ ban nhưng chính vai trò của Uỷ ban cũng chỉ dừng lại ở mức kiến nghị, chờ đợi… cấp trên, cấp cao hơn trong các quyết định hỗ trợ thị trường. Còn phê duyệt ra sao, đồng ý hay không, thị trường còn phải chờ đợi một quy trình phê duyệt từ trên xuống.
Có nên trông chờ một “phép màu”?
Trong lúc thị trường nước sôi lửa bỏng, quá nhạy cảm, quá nỏng bỏng với mọi thông tin cả tích cực lẫn tiêu cực, sự chậm trễ của cơ quan điều hành do… hạn chế cả về vai trò lẫn khả năng sẽ chỉ càng khiến tình thế xấu thêm. Vậy nhà đầu tư biết trông cậy ai?.
Lâu nay, các chuyên gia vẫn “kết tội” - chính tâm lý hoảng loạn, bán tống bán tháo của NĐT mà thị trường đã rơi như không thể cứu vãn. Nhưng cần phải nói thêm rằng, một khi niềm tin của NĐT đã bị lung lay thì không liều thuốc bổ nào có thể “an thần” được. Mà để thị trường sống, bắt buộc phải lấy lại niềm tin cho NĐT. Đây là bài toán sống còn của chứng khoán VN. Nhưng niềm tin của NĐT phải gây dựng từ đâu?
Còn nhớ, khi chứng khoán rơi xuống mốc 600 - lúc đó Tổng công ty Đầu tư Kinh doanh Vốn nhà nước (SCIC) được tung vào cuộc như một liều “kháng sinh” mạnh giúp thị trường thoát khỏi “con bệnh” suy thoái trầm trọng. Tiềm lực tài chính hùng hậu của SCIC đã dấy lên nhiều chờ đợi, hy vọng và phần nào giúp chứng khoán kháng cự được trọng bệnh bằng những phiên lên điểm liên tiếp. Nhưng SCIC cũng không thể tạo ra “phép màu”. Điều này đã một lần nữa cho thấy thực tế - Tiền nhiều cũng không thể cứu được thị trường nếu niềm tin của NĐT chưa được khôi phục lại.
Trong khi, không chỉ niềm tin của NĐT trong nước lung lạc và niềm tin của nhà đầu tư nước ngoài (NĐTNN) cũng đang lung lay thấy rõ như khẳng định của đại diện CTCK Bảo Việt. Cùng với đó là hệ số tín nhiệm quốc gia của VN cũng đang có dấu hiệu đi xuống theo báo cáo của các định chế tài chính như: Morgan Stanley. Điều này được giới chuyên gia cảnh báo - sẽ khiến NĐTNN có thể sẽ điều chỉnh chính sách đầu tư đối với VN.
Nhìn lại toàn bộ các lực lượng mạnh có thể kỳ vọng một phép màu như: UBCKNN, SCIC, khối NĐTNN… Vì lý do này hay nguyên nhân khác, “phép màu” đã không thể được tạo ra đúng lúc, đúng thời điểm. Mà một khi đã không còn có thể ngồi chờ “phép màu”, bắt buộc phải hành động. Nhưng giải cứu chứng khoán phải bằng biện pháp nào?
Nhà đầu tư chờ một câu trả lời
Không thể phủ nhận việc thị trường chứng khoán suy thoái đang khiến hình ảnh VN xấu đi trong con mắt các NĐTNN. Nhưng điều này không có nghĩa là khối ngoại không còn muốn đặt chân vào thị trường khi mà giá chứng khoán đã xuống mức hấp dẫn. Vấn đề là họ còn chờ chính sách ổn định kinh tế vĩ mô của VN - Tổng Giám đốc Công ty Chứng khoán Thăng Long, ông Lê Đình Ngọc nhận định.
Cũng theo ông Ngọc, NĐTNN đang chờ đợi một câu trả lời rõ ràng, một quan điểm rõ ràng hơn của Chính phủ trong việc điều hành, ổn định kinh tế vĩ mô. Bên cạnh các NĐT mang tính thời vụ, số đông các NĐTNN xác định gắn bó lâu dài với kinh tế VN cũng như TTCK VN. Vì vậy, làm sao cho họ thấy nỗ lực của Chính phủ trong việc ổn định kinh tế thời kỳ kinh tế toàn cầu khủng hoảng- theo ông Ngọc sẽ là biện pháp tốt giữ chân NĐTNN, giúp chứng khoán có lực để phục hồi.
Bên cạnh đó, việc trả lại thị trường biên độ cũ cũng được nhiều thành viên thị trường tán thành giúp chứng khoán cải thiện tính thanh khoản và điều tiết tự nhiên. Đại diện CTCK Bảo Việt cho rằng, với biên độ hiện nay (sàn TP HCM +/-1%, sàn Hà Nội +/-2%), người mua - bán như đứng ở hai đầu cầu cách xa hàng km không thể gặp được nhau. Biện pháp nhất thời này vì vậy không nên đem áp dụng thời gian dài. Nếu không, sẽ càng khiến NĐT quay lưng và rút chân khỏi thị trường.
Cùng với câu chuyện biên độ, các đề xuất khác như: miễn phí cho các CTCK, giảm phí giao dịch cho NĐT… cũng được đông đảo các CTCK hưởng ứng. Tuy nhiên, xin một lần nữa dẫn lời của Tổng Thư ký VAFI, ông Nguyễn Hoàng Hải: TTCK đang nguy cấp nên cần những biện pháp khẩn cấp, thiết thực. Chứng khoán cần băng bó để “cầm máu” chứ chưa cần thuốc bổ vội. Vì vậy, điều hành ra sao cho đúng hướng, NĐT đang tiếp tục chờ một câu trả lời.
tổ quốc







